Pages

Thursday, January 2, 2014

The New Year Blue





Don't you just love New Year's?

You can start all over.

Everybody gets a second chance.

Forrest Gump has to be my favorite movie of all the time. I'm never tired of watching it, or quoting from it.

It is the breaking dawn of 2014 and everyone's inboxes are supposedly filled with warmest wishes and most positive outlooks to the future and many happy returns. No one mentions it, the New Year blue, but everyone has it if you ask. We prefer to think of the New Year blue as a spontaneous mood alternation in between periods of blissful joy, not the reigning emotion on the special occasion.

'sides, it is neither sorrow nor sadness. It is a blue. Something rather suffocating, consuming, right when you're thinking happy thoughts. It's natural. It's periodical. It's expected.

It's less obvious in the screaming crowd of people wearing funny hats at Time Square on December 31, as Ryan Seacrest was counting down, when confetti poured all over them and the traditional melody Auld Lang Syne was in the air. Nevertheless, after some remarkable kissing scenes, the crowd disbanded, and the people who successfully convinced themselves that descending giant disco ball and paper rain were worth waiting for 12 hours in 27 degree Fahrenheit began withdrawing to their own lodgings. (Seriously, it would only seem worth it for me if you were right at the shoulders of Ryan Seacrest; and I wonder how the lucky ones who were refrained from pulling his hair). Time to chew on the New Year blue.



I used to think that ABBA's Happy New Year song was a universal song and ABBA only sang the best cover ever known to mankind. Facts now are, Happy New Year is not universal- Americans are clueless about it. The song is trademarked and is ABBA-original. Its composers are Björn Ulvaeus and Benny Anderson, the two male singer-members of ABBA (a.k.a. the BB in ABBA) and also who wrote most of their songs. So the fact that no one ever did a noticeable cover of such a widely beloved song except the official wannabe-group A*Teen is not that no one dares, but no one is given permission or that they just won't bother.




The whole point is that Happy New Year, the international hit song, is listened to and adored by people who would not understand most of the lyric. Hence, few ever know or care for more than half of the chorus. The truth is Happy New Year only fits to be sung once, in one new year only: the new year of 1990. The year number, "the end of '89," is in the third verse of the lyric, but people's attention to words meaning doesn't span that further down. The song freezes in time, and replaying it over the years is like wearing a shirt with a year number on it over time. The English-speaking world fails to point that out, because the song is unpopular to them. They who get it probably cannot stand how much truth it says about the celebration and the blue of the New Year

The nature of the New Year blue is not anxiety for the unknown. More than ever, people want to be positive and optimistic at the launch of new year, and they are. They have every reason to: January, new beginning, second chance. The unpredictable are beautifully mysterious at this magical moment. Perhaps, the New Year blue is more rooted in nostalgia for the past. Hence, when we raise a cup of kindness, we drink for the old time, for auld lang syne. The New Year blue is about the inevitability of time, like that of strands of gray hair. The New Year blue is the little guilt for what belongs to the old days, like the guilt for an old toy. The New Year blue is the blue at a happy ending, when we're once again goalless and purposeless. When a future goal is already in time past, all efforts that led toward it feel like a big waste. Finishing a tough project in a class where you really care to learn, get an A, and realize the fun lay all in the process of doing it.

Look who's talking in Forrest Gump. Only people who dearly wish to let go of the past can feel only excitement, looking forward to a new year.

Seems to me now
That the dreams we had before
Are all dead, nothing more
Than confetti on the floor

Why does the blue happens as the clock turns 12 at midnight on New Year's Eve? It's because we make the moment so symbolic. A turning page. A new chapter. A new beginning. Some kind of a cut-off point, a separation from the past. The only way to suppress the blue is fixing our gazes forward. Make new plans for the new person you have become over the old year. Carry on the legacy of the past.

And he thinks he'll be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing he's astray
Keeps on going anyway...

New Year is not naturally hopeful. We have to try the hardest , as if walking with feet of clay, to make meaning of it. That's why we make resolutions. They give us something to look forward to, hope for, to avoid being consumed by the New Year blue, even if we don't keep them afterward. New Year resolutions are not made in a moment of high spirit. Only a goal in mind, however dim and distant, gives meaning to what we are doing at hands. Even if such goal is never reached, or in itself unattainable, or astray, it really doesn't matter.

            May we all have our hope, our will to try
            If we don't we may as well lay down and die.

At the end of the blue, it is still a Happy New Year. And people will only remember the chorus.
__________________________________________________________
Chú thích: Bài viết trên blog tiếng Anh. Post lại không nằm ngoài mục đích xem nó kéo được bao nhiêu lượt xem. Chắc sau này phải biết giản lược các bài blog lại.


Wednesday, November 27, 2013

Đồng Mỹ kim mệnh giá 1 triệu đô la


Ảnh chụp trong phòng Computer Lab của trường.

Vì mình không học môn Kinh Tế nên không thể bình luận gì thêm việc đồng tiền này sẽ thay đổi nền kinh tế Mỹ như thế nào (đẩy nhanh lạm phát?) :(

Saturday, November 2, 2013

Tàu điện ngầm ở New York

Bài này không có gì ngoại trừ vài hình ảnh thường thường đến tự cho là đặc sắc Thảo chụp được sau một năm làm bạn với hệ thống tàu điện ngầm ở New York. Bây giờ Thảo đi lại bằng giao thông công cộng ở New York rất thoải mái, đi đâu cũng tới, và rất cảm thấy cái thú của việc tự do trong phương tiện di chuyển.

Những chuyện tai nghe mắt thấy hay ho trong mạng lưới tàu điện của New York nhiều vô kể, nhưng không phải chuyện nào cũng thu được trên máy hình được. Ví dụ như lần Thảo bắt gặp một ông đang đọc truyện Lucky Luke trên xe điện. Đó là lần đầu tiên Thảo phát hiện một người Mỹ đọc truyện cao bồi miền viễn Tây Lucky Luke.

Còn dưới đây là những hình mau lẹ và may mắn chụp được.

Nhạc sĩ hát rong biểu diễn trong bến tàu điện ngầm. Hình ảnh không hề hiếm. Kèn saxophone thì hình như đây là lần đầu tiên thấy. Sau này nhìn thấy kèn đồng nhạc jazz lại thì thường là các nhóm của người da đen. Nhạc cụ khác thường thấy là guitar và Tây ban cầm cho người Mễ, harmonica và accordion (vừa nhận ra tên hai nhạc cụ đều có liên quan tới hòa âm) cho người dân nhập cư Bắc Âu, và một lần thấy đàn violin với một người Á.
 Ông cảnh sát và chú chó thuộc giống chó chăn cừu Đức (German Shepard), là nòi chó được cảnh sát và quân sự yêu mến nhất. Không biết người ta vừa phát hiện ra một vụ ma túy hay sao. Hình ảnh này khiến mình cảm thấy được bảo vệ và vô cùng an tâm
 Hình ảnh này không có gì đặc biệt, chỉ thấy là đường sá ở Mỹ được đánh số để dễ nhớ dễ tìm. Đôi lúc cũng chen vào một tên vĩ nhân khiến mình bối rối.
Nhìn bảng để biết tàu gì chạy qua đường ray này và chạy về hướng nào.
 Người đi lên tàu điện ngầm. Nguyên tắc là đợi người trên đi xuống rồi người dưới sẽ đi lên.
 Bảng Exit chỉ ra cầu thang để lên lại mặt đất, và một bảng ghi rõ mình sẽ chui lên nhằm ngóc ngách nào.
Vạch vàng an toàn nằm ở hai bên mép. Khi đứng đợi tàu điện, không được dẫm lên vạch vàng.
 Nếu vì dại dột, bất cần mà ngã ra ngoài đường ray? Bên dưới vỉa hè có một khoảng hở nằm ngay vạch vàng, khi ngã xuống thì lập tức lăn vào trong phía dưới vỉa hè. Cố trèo lên lại trong lúc hoảng loạn rất nguy hiểm.
Hình ảnh này cũng cho thấy một phần rác thải ứ đọng trong hệ thống tàu điện ngầm đã rất lâu đời của New York.
 Cửa tàu điện có cảm ứng an toàn như cửa thang máy. Nếu có gì ở giữa thì cửa sẽ tự động mở ra, không khép chặt lại.
Đứng chờ tàu điện ngay khúc tàu vừa chui ra khỏi hầm khá hay. Khi tàu chạy rất nhanh, tàu còn kéo theo không khí bên hông. Khi về bến, tàu phanh gấp tại, không khí bị đầy lùa về trước do quán tính, tạo ra một luồng gió thổi tung mát rượi.
 Bản đồ mạng lưới tàu điện ngầm, được đặt ở khắp nơi trong bến đợi và trên toa tàu. Khi nhìn quen thì thấy rất rõ ràng và chi tiết. Hình như Thảo có đọc đâu đó là đường tàu điện ngầm không thẳng băng như thế này, nhưng trên bản đồ được vẽ thẳng, bởi khách đi tàu không quan tâm tới đường đi mà quan tâm tới điểm đến.
 Một số tàu mới hơn có bản điện tử đánh dấu những bến đã đi qua và những bến sắp tới. Một số tàu cũ không có thì tự mình phải nhìn và chú ý xem đã đi đến đâu. Nếu đi quá bến, thật ra chỉ cần ra khỏi tàu, lên chuyến cùng tên nhưng chạy hướng ngược lại để quay về bến cũ.
 Một ban nhạc Mexico, hát và đàn. Thảo đã muốn quay phim lại nhưng hơi ngại nên thôi. Hình như họ đang không xin ăn trong lúc này mà chỉ tiện thể chơi nhạc mua vui cho khách đi tàu. Người New York nổi tiếng thờ ơ với mọi diễn biến trên tàu điện. Người ta đã từng thí nghiệm sự thờ ơ của người New York bằng cách cho nhạc công nổi tiếng xuống biểu diễn trên tàu điện. Lí do là những chuyện khác thường đã trở thành thường ngày trong môi trường này. Có một thời điểm mà quá nhiều sự ngạc nhiên khiến con người không còn muốn ngạc nhiên nữa.
Nghe nhạc bên trong toa tàu điện ngầm rất hay. Tàu cách âm và không tạo tiếng vang. Và nghe nhạc live bao giờ cũng khiến mình ngất ngây.
 Chu du bằng xe đạp, lành mạnh, bảo vệ sức khỏe và bảo vệ môi trường. Những khi mệt mỏi (hoặc không có lối đi) lại mang xe xuống đi nhờ một đoạn tàu điện. Việc này mới chỉ thấy nam làm, chưa thấy nữ bao giờ. Hình như thang máy trong bên tàu chỉ dành cho người tàn tật thôi.
 Người vô gia cư ngủ trong bến tàu điện. Khi trời lạnh thì dưới lòng đất khá ấm. Khi trời nóng thì dưới lòng đất khá mát. Chỉ có là cái khách sạn này tốn $2.5 cho mỗi lượt ra vào, bằng một vé đi tàu điện ở New York. Khi đã check-in rồi thì ở bao nhiêu đêm tùy thích. Người ăn xin thường hay lên xuống từng toa tàu để xin tiền khách đi xe. Ở dưới bến tàu cũng có bán đồ ăn những chỉ là kẹo, nước.
 Lối đi xuống một ga tàu điện. Chỗ này nằm ở Bryant Park, một công viên nổi tiếng, đúng khu trung tâm, và đường số 42 đi xuyên qua Time Square.
 Một quầy thông tin, nơi mình có thể đến hỏi (và hỏi một người sống thực sự) về tuyến đường, tàu, và bất kì cái gì liên quan tới sinh tồn trong thế giới tàu điện ngầm.
 Một toa tàu điện nằm ở đường ray xương sống trong giờ cao điểm, và bạn Trung Quốc xinh xắn của Thảo.
 Không có tấm nào chụp được người lái tàu điện. Lúc mới qua Thảo băn khoăn hoài, không biết tàu điện tự vận hành hay có người lái (???). Lí do là thấy công việc lái tàu hơi chán, lúc nào cũng chỉ thấy một đường hầm hun hút trước mặt, và các ga tàu điện giống y hệt nhau. Lái xe bus có vẻ còn thú vị hơn nhiều.


Hãng tôm Bubba Gump

Ngạc nhiên một đêm bát bộ ở Time Square: Hãng tôm Bubba Gump là hãng tôm có thật!!!
Thật tình là nhìn cứ tưởng mơ
Theo sử sách Hollywood ghi lại thì ý tưởng hãng tôm Bubba Gump được thai nghén từ giấc mơ sở hữu một chiếc thuyền đánh tôm của Benjamin Buford "Bubba" Blue, được sự đồng thuận và tham gia nhiệt thành của người bạn, người đồng chí, người anh em sinh đôi của anh là Forrest Gump. Viễn cảnh trong đầu Bubba là hai người bạn sống trên tàu tôm, sống bằng tôm và nghề tôm.

 Không may Bubba hi sinh trong chiến tranh Việt Nam
 "Sau đó Bubba nói một điều mà tôi không bao giờ quên."
"Tôi muốn về nhà."
 Với ảnh hưởng là ngôi sao bóng bàn trong giải All-America, Forrest nói một lời nói dối nho nhỏ là anh thích sử dụng vợt bóng bàn Flex-o-lite, và được tặng $25,000. Sau khi sắm một vest thật oách và dẫn mẹ đi ăn một bữa thật sang tại nhà hàng, anh còn $24,562.67 để mua một chiếc thuyền dánh tôm. Anh đặt tên nó là "Jenny."
Trung úy Dan giữ lời hứa với Forrest rằng khi Forrest trở thành thuyền trưởng, ông sẽ tình nguyện làm thuyền phó.
Cơn bão Carmen năm 1974 đánh nát toàn bộ tàu đánh tôm trong khu vực, trừ duy nhất tàu Jenny. Công việc đánh bắt cực kì bội thu, Bubba Gump Shrimps Company thành công lớn, và Trunng úy Dan giảng hòa với Chúa.
 Mặc dù phim Forrest Gump lượt lại những sự kiện chấn động lịch sử của nước Mỹ trong những năm 60s, 70s, sự thực ngày nay thì hãng tôm Bubba Gump lại là một nhà hàng hải sản khá lớn, ra đời bằng cảm hứng từ phim Forrest Gump.

Ước mơ của Bubba và Forrest có gì đó hơi giống với giấc mơ của George Milton và Lennie Small trong Of Mice and Men (Của Chuột và Người) của nhà văn John Steinbeck. Với câu chuyện được đặt vào một vùng làm nông ở bang California vào thời Đại Khủng Hoảng, giấc mơ của họ là được sở hữu một mảnh đất nhỏ của riêng mình để sinh sống và trồng trọt hoa màu, tự cung cho những nhu cầu của chính mình. Một cuộc sống tự chủ, không chịu luật lệ của một ai. Một giấc mơ rất Mỹ.

Có trùng hợp không khi nhân vật Lennie Small của Steinbeck là cũng một người trí tuệ kém phát triển, một thằng khờ nhưng rất tình cảm. Câu chuyện Của Chuột và Người kết thúc với George nhận ra hoàn cảnh bế tắc và cùng khổ của họ. Trong lúc chỉ có riêng hai người, George tả lại cho Lennie viễn cảnh tương lai tươi sáng của hai người, sau đó giết Lennie bằng một phát súng vào đầu, để Lennie có một cái chết hạnh phúc và không đau đớn. Một câu thơ của Robert Burus trích trong đây , theo như lời bạt của câu chuyện được dịch ra tiếng Việt là được John Steinbeck lấy làm chủ đề tư tưởng: "Những dự tính hoàn hảo của chuột và người thường không thực hiện được"

 Forrest Gump vẫn là bộ phim Thảo thích nhất từ trước đến giờ. Số lần coi đi coi lại không còn đếm được những không bao giờ chán, vì Forrest Gump hay đến từng chi tiết, từng lời thuật hay mẩu đối thoại nhỏ. Dưới đây là bản piano của nhạc nền chính của Forrest Gump, còn gọi là Forrest Gump Theme hay The Feather Theme (nhắc đến chiếc lông đang bay), trong lúc lời hứa tập đàn vẫn treo lơ lửng.


Có một sự kì lạ là những bản cover nhạc trên YouTube mình thích thường là của người Đức cover. Hơi tiếc sự nghiệp học tiếng Đức của mình.

Tuesday, May 7, 2013

New York Museum of Modern Art và Mỹ thuật hiện đại

Một họa sĩ của lớp nêu ra vấn đề về mỹ thuật hiện đại ngày càng trở nên trừu tượng đến nỗi để quên mất mục tiêu ban đầu của mỹ thuật. Mục đích của hội họa là để giao tiếp, kể một câu chuyện, truyền một thông điệp. Thời trung cổ, nghệ sĩ vẽ tranh và tạc tượng những câu chuyện trong Kinh thánh để giảng đạo cho giáo dân phần đông không biết đọc chữ. Hội họa hiện đại, sau sự ra đời của máy ảnh, không còn áp lực tả thực nữa nên trở nên trừu tượng và giản lược đến nỗi bỏ rơi người thưởng thức, người thưởng thức không có cách gì lần lại tư tưởng ban đầu của họa sĩ được nữa. Cũng thú vị. Đây là video của bạn làm.




Ý tưởng làm Thảo nhớ lại chuyến đi thăm Bảo tàng Nghệ thuật đương đại của New York (New York Museum of Modern Art- MoMA) học kì trước. Ở đấy Thảo được chỉ dẫn là lắng nghe cảm xúc bên trong khi nhìn ngắm bức tranh hơn là cố dịch nghĩa ý nghĩa.

Nếu đọc trước diễn giải của họa sĩ về bức tran, ngắm và ngẫm lại  cũng tự thấy mình cảm nhận được dôi phần, thấy mình khôn ra tí chút. Tuy nhiên như vậy thì họa sĩ vẫn giao tiếp bằng lời chứ không phải bằng tranh nhỉ.

Như bức tranh màu trắng toát có tên là The Voice kia được giảng là vận dụng nghịch lí: bức tranh gọi là The Voice trên một nền trắng tĩnh lặng. Ai mà đoán được...

Bức duy nhất Thảo thấy ấn tượng là bức The Three Musicians của Pablo Picasso. Sắc xanh, vàng, cam, nhìn vào là nghe thấy tiếng nhạc jazz mà chưa cần giảng giải gì hết :).

Bảo tàng MoMA của New York đang sở hữu bức The Starry Night của Van Gogh và một phiên bản của The Scream của Edvard Munch. Người hướng dẫn cho nhóm sinh viên của mình nhận xét rằng ý nghĩa của việc đến tận bảo tàng để ngắm bức tranh thật thay vì ngắm qua ảnh chụp nằm ở những mảng trắng nhỏ quanh rìa bức tranh, nơi cọ vẽ không chạm tới. Nhìn thấy những mảng trắng này mới thấm thía là kiệt tác như The Starry Night vẫn là màu vẽ trên giấy trắng thôi.



Tiếp theo sẽ giới thiệu nghệ thuật đương đại qua góc nhìn của một người bảo vệ tại một viện bảo tàng. Với nghề nghiệp đặc biệt của mình, anh chàng vốn cũng là họa sĩ này thu thập những chuyện tai nghe mắt thấy hằng ngày trong một viện bảo tàng nghệ thuật, rồi vẽ thành bộ comic tự truyện, có tên là It is what it is! Truyện lên tranh có mọi thể loại từ chuyện đối phó với những kẻ thích sờ mó hiện vật, tới việc say mê giảng giải cho khách tham quan về ý nghĩa của các tác phẩm nghệ thuật trừu tượng. Báo The New York Times có một bài viết về Todd Balthazor cùng một số người bảo vệ kiêm họa sĩ trong viện bảo tàng khác, những người bảo vệ có kiến thức và đam mê với nơi mình làm việc.
Bảo tàng Walker Art Center nơi Todd Balthazor đang làm việc chộp ngay lấy bộ truyện này và đăng lên website (<- đọc thêm truyện tranh ở đây). Comic của Todd Balthazor không chỉ có những bài phân tích nghệ thuật gói gọn trong vài ô truyện tranh mà còn bông đùa về việc đa phần nghệ thuật hiện đại quá xa vời và không thực tế mấy, ví dụ như những bức tranh chỉ tuyền một mảng màu.

Và chuyện một họa sĩ muốn chứng minh rằng hội họa không chỉ là ảo giác trong khung tranh mà là thực, có thể chạm đến được.