Pages

Saturday, January 26, 2013

Cửa hàng kẹo Dylan's Candy Bar

Vì lí do gì đó mà không kết nối bluetooth được, cho nên đám ảnh Washington DC đành nằm kẹt cứng trong điện thoại, cho tới khi Thảo đem laptop đi sửa (vì kém cỏi nên hư nhỏ mấy cũng phải đem ra ngoài). Tiếc lắm cơ, vì có một ảnh chụp bên hông tòa Bạch Ốc rất rõ (tuy nhiên, ảnh vừa có mặt Thảo vừa có tòa Bạch Ốc thì tòa nhà đâm ra hơi nhỏ, tiếc, tiếc, tiếc). Trong lúc diễu hành, càng tiến lại gần tòa nhà lại càng cảm động, giống như lần đầu nhìn thấy tượng Nữ thần Tự do. Nhớn nhác hỏi có Obama ở trong đấy không, mọi người đoán già đoán non là trong mấy sự kiện người đông như kiến cỏ thể này Obama không ở nhà đâu, chắc bay sang nước ngoài rồi. 

Các vị quan chức đọc diễn văn mất gàn hai tiếng đồng hồ. Bài của họ cảm động, thuyết phục và giọng họ rất hay, tuy nhiên vài tiếng đồng trong trời lạnh thì Thảo hơi bị bão hòa. Đám đông biểu tình có kích thước ấn tượng và hết sức sôi nổi, tuy nhiên trật tự và có hàng lối. Vì lịch sự và tránh dẫm đạp lên nhau mà đoàn biểu tình tiến như rùa bò trong điều kiện tuyết rơi trắng như muối. Những kẻ tê tái chỉ ước được đi cho nhanh cho ấm người, nên bình phẩm là như thế này không phải là March for Life, mà phải gọi là Stand for Life, hoặc là March in Place for Life (dậm chân tại chỗ). Thôi, dù gì thì cũng for Life. Quanh khu vực Nhà Trắng lại réo rắt nổi lên lời nhắc tận tình cho Obama là chính mẹ ông cũng pro-life, người đã sinh ra Barrack Obama Jr. lúc mới 18 tuổi.

...Obama! Obama! Your mama was pro-life hey hey hey hey...

Nhưng mà nhiều chuyện nữa để khi nào có ảnh kể. Bây giờ Thảo upload ảnh đi chơi cửa hàng kẹo nổi tiếng Dylan's Candy Bar từ hồi tháng 12.

Nằm trong lòng Manhattan, góc Đại lộ 3rd và đường 60th Đông, là cửa hàng trung tâm của dây chuyền phân phối kẹo toàn cầu Dylan's Candy Bar. Thương hiệu được thiết lập bởi Dylan Laurent, con gái của nhà thiết kế thời trang triệu phú Ralph Laurent. Người giới thiệu cho Thảo kể bằng giọng không mấy ấn tượng, bởi vì có nguồn tài trợ và tiếng tăm của ông bố, cô con gái cứ việc vô tư vẽ nên lâu đài cổ tích của mình. Tuy nhiên Thảo chỉ khấp khởi bởi hình dung về việc cô Dylan lấy cảm hứng từ câu chuyện "Charlie và nhà máy chocolate". Đến nơi mới thấy cửa hàng trung tâm hóa ra khá nhỏ nhắn (lẽ ra phải đoán trước được trên cái đất New York này). Nếu tự mình đi ngang hẳn đã nghĩ là cửa hàng kẹo nho nhỏ dễ thương nào đấy, chứ chẳng phải là một trong những điểm du lịch hút khách nhất thành phố New York này đâu.

Nhỏ xíu xiu nên "thiên đường kẹo" cứ thích nhấn mạnh đến cái sự 3 tầng của mình. Sự thực là một tầng bày kẹo, một tầng là quà lưu niệm, một tầng quán cà phê nhỏ. Tuy vậy, do các lối đi hẹp mà các dãy kẹo trang trí đẹp nằm san sát lẫn nhau nên nhìn rất bắt mắt. Tuy nhiên, để được mệnh danh Thiên đường và khiến cho Madonna lẫn Bill Clinton cũng chen chân vào thì Thảo thấy chưa đủ ấn tượng (có những người kia và vệ sĩ vào thì đảm bảo phải lùa hết thường dân ra ngoài vì thiếu khí). Chừng nào có lâu đài kẹo và dòng sông sô cô la cơ...

Cửa hàng tổ chức giáng sinh sớm nên có những hình ông già Noel và tuần lộc bằng nhựa. Hi vọng bên trong có kẹo

Đây là hình ảnh lúc vừa bước chân vào cửa hàng Dylan's.

Chưa nói vì đây là chuyến thăm do trường tổ chức (vâng, trường dẫn sinh viên đại học đi ăn kẹo) nên trường  hào phóng trả cho đám đồ ngọt mắc mỏ và cả thẻ đi xe bus cũng được cấp. Mỗi người được phát một cái nhà kẹo nho nhỏ này, ních được bao nhiêu kẹo vào trong đó thì lấy. Tuy nhiên Thảo biến ngôi nhà kẹo thành nhà Thạch Sanh, vì không ai cấm nếm trong khi xúc kẹo. Trong khi đó có ông bố đầy ý thức đứng bên cạnh Thảo nhắc thằng con nhà sẽ đầy nên chọn cho khéo.

Hình ảnh thỏ hay làm gợi đến Thỏ Phục sinh đi phát kẹo cho trẻ em. Chú thỏ có áo làm bằng giấy kẹo, tuy nhiên làn da nâu không phải làm bằng sô cô la đâu.

Gối ôm có hình bánh cupcake, ngọt hơn gối ôm trái tim :).

Những hình ảnh biểu trưng cho New York: Trái táo, tòa nhà Đế chế, taxi vàng. Empire State cũng là biệt danh của tiểu bang New York vì sự giàu có, thịnh vượng của bang này.

Một món ngọt có tên là Fondue. Thác nước sô cô la nóng chảy kia, chốc nữa người ta sẽ nhúng trái cây (táo, dâu, chuối) trên đầu que tăm vào, thành trái cây tươi khoác áo sô cô la. Người Mỹ có những sư kết hợp rất là kì lạ, ví dụ như họ hay ăn bông cải xanh với phô mai nấu chảy, hay món súp bơ sữa ăn với hến. 


Cây thông Noel tắm trong màu cầu vồng. Tạm thời chưa nghĩ ra vì sao liên quan tới kẹo.

Trái banh golf to bằng trái bóng chày, tất cả đều là sô cô la. Thảo đang nhớ mấy đồng đô la sô cô la của mình.

Thú thật không biết họ đang bán thứ gì đây, nhưng nhất định phải chụp vì lần đầu tiên thấy Phineas and Ferb ra cửa hàng. Trong ảnh Thảo muốn chụp khuôn mặt bút chì của Phineas Flynn nhìn thẳng.

Những chiếc mũ len trùm đầu cho trẻ con có hình bánh cupcake. Thảo muốn mẹ đan một cái cho Thảo!!!!

Chiếc bàn trong quán cà phê được lót kẹo bi dưới tấm kính.

Quay về phòng với chiến lợi phẩm là ngôi nhà đầy nhóc kẹo với thằng người tuyết bằng đường. Có cảm giác sức chứa của ngôi nhà không được tận dụng hiệu quả mấy. Tất nhiên người khôn vừa vừa cũng nghĩ tới việc nhét mấy viên kẹo sô cô la đá nhỏ vụn vào cho lấp đầy những khe hở phía dưới, tuy nhiên lúc đó lối vào trên miệng đã  bị bịt kín cho chính mình dồn sức nhét kẹo to vào, cho nên kẹo nhỏ cũng không lọt xuống nổi nữa.



3 comments:

  1. Ôi chao là ngon,
    Nhìn mũ len, mẹ cũng nghĩ sẽ đan cho Thảo nếu Thảo muốn. Kiểu đan đó cũng đơn giản thôi nhóc.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Mũ nón váy áo gì đưa cho mẹ mẹ cũng kêu dễ làm hết '_'
      Còn Thảo tới chừ biết cách đơm nút :P

      Delete
  2. À, đọc lại bài này thấy hơi ngố. Khởi đầu bằng cuộc "chinh phục" W DC, nhưng kết bài thì cứ "măm măm'.
    Mọi người chờ ảnh W DC và White House.

    ReplyDelete